Khảo cổ học Hòa Bình
(11/12/2009)
Tại Việt
Tại Việt
Các dân tộc cùng chung sống trên mảnh đất Hòa Bình đều có một kho tàng văn học, nghệ thuật dân gian phong phú. Những giá trị đó được chắt lọc, sáng tạo nên từ cuộc sống của người Mường, người Thái, người Dao … từ bao đời.
Gắn liền với tín ngưỡng, tiếp nối tín ngưỡng là tục lệ. Tục thực chất là những thói quen ăn sâu vào đời sống xã hội từ lâu đời, được cả cộng đồng chấp nhận. Lệ là những quy ước được hình thành dần trong đời sống xã hội, bắt buộc mỗi thành viên trong cộng đồng phải tuân theo.
Theo nhận định chung và phổ biến của các học giả thì từ giai đoạn trước đến thời kỳ hòa bình lập lại, tỉnh Hòa Bình chưa có nền văn học viết, chỉ có những nền văn học dân gian, sau này đều được ghi lại bằng chữ Quốc ngữ. Suốt một thời gian dài trong lịch sử, Hòa Bình không có tác phẩm văn chương và tác giả văn chương …
Tài liệu khảo cổ học cho thấy, từ thời xa xưa của lịch sử, con người đã có mặt trong các hang động, các thung lũng, bên các thềm sông, suối của vùng núi đá vôi Hòa Bình. Người tiền sử đã biết tập hợp và sinh sống ở đây bằng săn bắt và hái lượm: săn các động vật, bắt các loài nhuyễn thể và hái những hoa quả trong rừng để tồn tại.
Hàng ngày, một chương trình thời sự được phát trực tiếp trên Đài với các tin tức kịp thời phản ánh những hoạt động quan trọng của tỉnh trên các lĩnh vực chính trị, kinh tế, an ninh quốc phòng, văn hóa – xã hội …
Trong bữa ăn hàng ngày của người Mường, cơm nếp được sử dụng thường xuyên, không chỉ bởi mục đích no bụng thông thường mà còn bởi giá trị dinh dưỡng vốn có của nó, lại dễ ăn và còn có thể thay thế thức ăn trong điều kiện khó khăn và khan hiếm các nguồn thực phẩm hàng ngày như thịt, cá, mỡ, dầu.
Hòa Bình từ lâu là một địa danh nổi tiếng với một nền văn hóa đặc sắc, tiêu biểu trong quá trình phát triển của dân tộc Việt
Hiển thị 91 - 98 of 98 kết quả.